Ngày 10 tháng 2 THÁNH SCOLASTICA

Hạnh Các Thánh

Ngày 10 tháng 2
THÁNH SCOLASTICA, ĐỒNG TRINH

1. Đôi hàng tiểu sử

Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta mừng kính thánh Scôlastica đồng trinh. Ngài là anh em sinh đôi với thánh Benedict. Hai anh em thánh Scolastica được sinh ra trong một gia đình quí phái và giầu công với xứ sở: gia đình ông Êuprôpiô và bà Abundanti. Hai ông bà đã sinh hạ nhiều con, nhưng hai trẻ sinh đôi, một trai một gái: Bênêđictô và Scholastica làm thơm danh gia đình hơn cả. Nhưng thật không may vừa chào đời được mấy tháng, hai em đã phải mồ côi mẹ. Từ đó cả hai chỉ còn biết ngoan ngoãn sống trong tình thương ấp ủ của người cha hiền từ đạo đức. Trong cảnh “gà trống nuôi con” ông Êuprôpiô càng chăm lo nuôi dưỡng và âu yếm hai con hơn để bù đắp lại một phần nào tình mẫu tử mà hai trẻ đã phải thiệt thòi.

Lớn lên, hai anh em thánh Scolastica và Bênêđictô được Cha yêu thương cho đến trường học. Hai anh em đã hết mực yêu thương nhau, khuyên nhủ nhau học hành đến nơi đến chốn để không phụ lòng tình yêu thương của người Cha lúc nào cũng tận tình chăm sóc cho con cái mình. Ông Eurôpiô quả là một người cha mẫu mực luôn là gương sáng cho con cái noi theo. Ông lại hết lòng yêu mến Chúa Thánh Thần, hằng cầu nguyện xin Người ban ơn soi sáng tâm trí cho các con nhất là cho Bênêđictô và Scolastica.

Ơn Chúa lúc nào cũng lạ lùng và bất ngờ. Sau khi thành đạt, hai anh em Bênêđictô và Scolastica lại cùng nhau xây dựng một chí hướng. Cả hai đều muốn tận hiến mình cho Thiên Chúa để phụng sự Giáo Hội và phục vụ các linh hồn.

Sau đó Bênêđictô qua Roma tiếp tục công việc học hành của mình. Các nhà viết sử hầu như yên lặng không nói gì đến Scôlastica trong suốt thời này, nhưng người ta đoán có lẽ là trong thời gian này Scôlastica đã trở về nhà phụng dưỡng cha già cho tới khi thân phụ qua đời mới xin gia nhập cộng đồng các trinh nữ. Sau đó người ta được biết thánh nữ đã dựng nhà tại Subiacô, trong một thung lũng phì nhiêu được tắm gội bằng nước sông Liris. Tuy Scôlastica cảm thấy nơi này rất am hợp cho công việc tu thân tích đức của mình, nhưng vâng lời anh mà Scôlastica coi như một người cha thiêng liêng, thánh nữ lại rời đi nơi khác để lập thêm nhiều cộng đồng khác gần rặng Cassino, thuộc Plombariola, cách tu viện của anh ngài chỉ có năm dặm.

2. Bài học

Thánh Scholastica và Bênêđictô đã hiến mình trọn vẹn cho Thiên Chúa, và coi trọng việc kết giao bằng hữu với Chúa qua sự cầu nguyện. Các ngài đã hy sinh một số cơ hội sẵn có để cùng nhau thực hiện ơn gọi tu trì. Cuộc sống của các ngài cho chúng ta thấy càng gần gũi với Ðức Kitô bao nhiêu, thì họ lại càng cảm thấy gần gũi với nhau bấy nhiêu.

Hiếm có một sự hoà hợp tốt đẹp giữa hai anh em ruột thịt trong một lý tưởng dâng hiến như thế.

Hơn nữa cuộc sống cùng một lý tưởng đã đưa hai người đến một cuộc sống khác êm đềm hơn, thánh thiện hơn. Họ cảm thấy như được gần gũi và sống thân tình với Chúa nhiều hơn.

Truyền thuyết còn để lại một giai thoại thật đẹp giữa tình cảm của hai anh em sống chung một cuộc đời dâng hiến như sau:

Hai anh em, mỗi người ở một tu viện. Tuy cùng ruột thịt, nhưng hai người rất ít khi gặp nhau; mỗi năm hai anh em chỉ gặp nhau một lần. Scôlastica vì là phận gái lại là em nên thường phải đích thân đến gặp anh tại đồi Cassinô, trong một căn nhà nhỏ hẹp mà qua mấy thế kỷ sau người ta còn giữ lại để kính nhớ. Mỗi lần gặp gỡ, hai người thường đàm đạo với nhau rất lâu giờ và thân mật. Đề tài các câu chuyện thường không ngoài những vấn đề tu đức. Đó cũng là dịp để Scôlastica cởi mở tâm hồn để rồi được đón nhận những lời chỉ bảo khôn ngoan của anh. Thường lệ, cứ sau bữa cơm chiều khi mặt trời gần lặn là hai người mới cáo biệt nhau ra về. Nhưng lần kia, mà cũng là lần gặp gỡ cuối cùng

Theo cuốn Ðối Thoại của Thánh Grêgôriô Cả, trong lần sau cùng này hai anh em gặp nhau để cầu nguyện và truyện trò, Thánh Scolastica cảm thấy cái chết của mình gần kề nên nài xin anh Bênêđictô ở với ngài cho đến ngày hôm sau.

 Thánh Bênêđictô từ chối lời yêu cầu ấy mượn lý do là ngài không muốn ở đêm bên ngoài tu viện, vì như thế là chính ngài sẽ phá vỡ quy luật do ngài đặt ra. Thánh Scolastica xin Thiên Chúa cho phép anh mình ở lại, và như một phép lạ tỏ tường: một trận mưa thật lớn đổ xuống như thác khiến Bênêđictô và các tu sĩ đi theo ngài không thể trở về tu viện được.

 Thánh Bênêđictô kêu lên:

– Xin Chúa tha tội cho em. Em làm cái gì vậy ?

Thánh Scolastica trả lời

– Em xin anh một ơn huệ và anh cứ từ chối. Em xin Chúa, và Chúa đã nhận lời.

Thế là hai anh em ở lại nhà khách suốt đêm cùng nhau trao đổi quan niệm và kinh nghiệm đời sống thiêng liêng, nhất là tìm hiểu về những ơn phúc đời sau.

Trời vừa sáng, Bênêđictô và Scôlastica từ biệt nhau vui sướng, một lần từ biệt đánh dấu cho cuộc tương phùng vĩnh cửu mai sau. Quả thế, ba ngày sau cuộc chia ly, đứng trong phòng nhìn qua cửa sổ, Bênêđictô thấy linh hồn em, xinh đẹp như chim bồ câu, nhẹ nhàng bay về thiên quốc. Rạo rực một niềm vui, Bênêđictô dâng lời tạ ơn Chúa, rồi sai người đưa xác em về mai táng trong nhà dòng. Ngài cũng chuẩn bị cho mình một chỗ nằm bên em, để dù tử thần có đến cũng không tách biệt khỏi em, như hai linh hồn vẫn nên một trong tình yêu Thiên Chúa và đồng loại.

 Ôi đẹp thay cuộc sống của những người tận hiến cuộc đời mình cho Chúa!

Hạnh phúc thay những ai biết được Chúa cho được sống thân tình với Người.

Lạy Chúa, hôm nay chúng con mừng lễ thánh Scôlastica. Xin cho chúng con biết noi gương người để lại, là biết hết lòng mến yêu tôn thờ Chúa, và cảm nghiệm tình thương Chúa ngọt ngào. Amen.