Suy Tư Tin Mừng Chúa Nhật 6 Phục Sinh A

Suy Niệm

Suy Tư Tin Mừng Chúa Nhật 6 Phục Sinh A

NHỮNG TÂM HỒN MỒ CÔI (Ga 14, 15-21)

 

Nếu ai từng đọc bộ tự thuật của Dave Pelzer, gồm 3 quyển: Đứa Trẻ Lạc Loài, Không Nơi Nương Tựa, và Đi Ra Từ Bóng Tối, có lẽ sẽ bị ám ảnh bởi tuổi thơ đầy bạo hành mà chính tác giả đã trải qua.

Nhưng điều đau đớn hơn nơi câu chuyện ấy là: ông đã từng kinh nghiệm sự “mồ côi” ngay khi cha mẹ vẫn còn sống.

Thật vậy, ông có gia đình, nhưng không được nhìn nhận như một người con.

Từ nhỏ, người mẹ không gọi ông bằng tên, mà chỉ gọi là “nó” hay “thứ đó”.

Ông bị đánh đập, hành hạ, nhưng không có ai che chở hay bảo vệ.

Và điều đau đớn nhất, đó là ông lớn lên với cảm giác mình không thuộc về ai, ngay trong chính gia đình mình.

Có lẽ đó cũng là kinh nghiệm của nhiều “tâm hồn mồ côi” hôm nay.

Có những người sống giữa gia đình hay cộng đoàn nhưng vẫn cô độc,

Có những người có nhiều kết nối nhưng chưa bao giờ thực sự được đón nhận.

Họ lớn lên trong tâm thế luôn phải tự vệ, luôn sợ bị bỏ rơi, và khó tin rằng có ai đó thật sự yêu thương mình vô điều kiện.

Vì vậy khi Chúa Giêsu nói:

“Thầy sẽ không để anh em mồ côi” (Ga 14, 18), thì lời ấy như thể chạm vào nỗi đau rất sâu nơi con người:

Nhiều đứa trẻ không nghĩ cha mẹ mình xấu, nhưng lại âm thầm tin rằng “mình không đủ tốt để được yêu thương.”

Một thành viên bị gạt ra bên lề hội đoàn, cộng đoàn hay tập thể không chỉ buồn vì cô đơn, mà còn dễ mang mặc cảm mình là người không ai cần đến.

Và có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đều có chung một nỗi sợ, đó là: “Liệu có ai thật sự muốn mình hiện hữu không?”

Chúa Giêsu hiểu rất rõ lòng các môn đệ.

Các ông tin Thầy, nhưng lòng vẫn còn nhiều lo lắng, vẫn sợ hãi trước một thế giới không muốn đón nhận sự thật.

Và Chúa biết: khi Ngài không còn hiện diện bằng xương bằng thịt nữa, các ông sẽ cảm thấy mình bị bỏ lại giữa những chống đối, hiểu lầm và cô đơn.

Chúa hiểu và không để các ông một mình chống chọi với tất cả những điều đó. Ngài nói:  

“Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi.” (Ga 14, 16).

Đấng Bảo Trợ ấy chính là Chúa Thánh Thần.

Không sống như trẻ mồ côi

Chúa Thánh Thần sẽ luôn hiện diện và ở với các môn đệ cũng như ở cùng mỗi người chúng ta hôm nay.

Chúa Thánh Thần nhắc cho chúng ta nhớ rằng:

Ta luôn có Chúa đồng hành,

Không cô độc giữa những khước từ và chống đối của thế gian,

Và cũng không phải một mình gồng gánh cuộc đời hay trung thành với đức tin chỉ bằng sức riêng.

Chính sự hiện diện âm thầm của Thánh Thần cho ta biết mình không mồ côi, không lạc lõng giữa một thế giới quá khao khát sự công nhận, lệ thuộc vào ánh nhìn hay những lời đánh giá của người khác để cảm thấy mình có giá trị.

Thánh Thần giúp chúng ta nhớ rằng: mình quý giá vì được Thiên Chúa yêu thương từ trước muôn đời.

Sống như người con cái chúa

Chúa Thánh Thần sẽ dạy mỗi người sống căn tính người con cái Chúa bằng một lối sống mới. Và lối sống ấy được diễn tả cụ thể qua những điều Chúa Giêsu truyền dạy: đó là biết ở lại trong tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Bởi khi con người biết ở lại trong tình yêu ấy thì mọi suy nghĩ, lời nói và hành động sẽ dần được biến đổi.

Người sống như trẻ mồ côi thường hành động vì sợ hãi và bị thúc đẩy bởi những thiếu thốn bên trong.

Còn người sống như con cái Chúa sẽ không cố gắng sống để được đón nhận, nhưng sống vì biết mình đã được yêu.

Câu hỏi suy tư

Trong đời sống thiêng liêng, tôi đang sống như một đứa trẻ mồ côi luôn đi tìm sự công nhận, hay như một người con biết mình được yêu thương và bảo vệ?

Cầu nguyện

Lạy Chúa, Chúa không bao giờ để chúng con mồ côi, vì Ngài là Thiên Chúa hằng sống và hằng hữu.

Xin cho chúng con luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, nhất là khi phải đối diện với những sự dữ và những thách đố trong đời sống đức tin.

Xin cho chúng con cảm nghiệm mình được Chúa yêu thương và đón nhận ngay cả trong chính những giới hạn và yếu đuối của bản thân, để chúng con không còn loay hoay đi tìm giá trị bản thân qua những lệ thuộc trần thế.

Và xin Chúa Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ và cũng là Thần Khí sự thật dạy chúng con sống đúng căn tính là con cái của Chúa:

Không sống để được yêu hay được công nhận,

Nhưng vì đã được yêu nên biết mở rộng trái tim cho những tâm hồn mồ côi và lạc lõng hôm nay.

Như lời Thánh Augustinô thành Hippo:

“Xin cho đôi tay con biết mở ra để yêu thương,

đôi mắt biết nhìn sâu để hiểu con người,

và trái tim đủ rộng để không ai cảm thấy mình bị loại trừ.” Amen.

Quỳnh Thoại, CĐM – CT