Tản Mạn Và Suy Tư

Nghệ Thuật Tản Văn

TẢN MẠN VÀ SUY TƯ

 

Trong hành trình cuộc sống, theo thời gian, chúng ta có thể khám phá ra nhiều cái mới, từ nơi bản thân, cũng như từ ngoại cảnh; có thể hiểu thêm được những chân lý mới, cảm nhận được những giá trị cuộc sống từ trong những điều nhỏ nhặt thường ngày. Vài dòng suy tư từ trong thực tế, được viết lại bằng những cảm nghiệm cá nhân, ước mong được chia sẻ cùng các bạn, để chúng ta cùng nhau suy nghĩ, và tìm ra cho mình một đôi điều, nhằm làm đẹp thêm cho mỗi người chúng ta.

1.CHUYỆN KỂ RẰNG…

Một máy bay nhỏ chở hành khách đang bay với vận tốc vừa phải. Hành khách gồm một linh mục, một hướng đạo sinh và một kỹ sư sản xuất máy điện toán. Đột nhiên động cơ ngừng hoạt động.

Kêu cứu cách điên cuồng. Có 3 chiếc dù được đưa ra. Một luồng gió mạnh ập vào, cửa mở tung. Khi máy bay nghiêng và rơi trong không trung. Điều khủng khiếp là không có đủ dù…

Anh phi công khóc: “tôi phải có một dù, tôi có vợ và ba con”. Vì thế anh chộp một chiếc dù, mặc vào và nhảy nhanh vào chỗ trống. Gió vẫn rít lên và 3 người còn lại nhìn nhau.

Kỹ sư điện toán kêu lên: “tôi phải có dù, tôi là người thông minh nhất thế giới”. Rồi ông luồng nhanh vai vào dây rồi nhảy ra.

Vị linh mục thở dài buồn bả và nói: “Này con! Con hãy lấy chiếc dù cuối cùng. Tôi đã già và sẵn sàng trở về cùng Thiên Chúa của tôi. Con là một thanh niên tốt với tất cả cuộc sống đang chờ con phía trước”.

Hướng đạo sinh mĩm cười nói: “cứ bình tâm, cha đáng kính. Còn đủ cho mỗi người chúng ta một dù. Người thông minh nhất thế giới mới nhảy ra mang ba lô của con”.

Khi đọc câu chuyện này, tôi thích nhất là nhân vật Kỹ Sư Điện Toán. Tôi thích anh không phải do việc anh làm, nhưng tôi thích anh vì anh đã làm cho “tim tôi thổn thức”. Tôi không biết phần tiếp theo của câu chuyện sẽ ra sao. Liệu số phận của người thông minh nhất thế giới đó sẽ như thế nào? Anh ấy sẽ nghĩ gì khi được “ thênh thang giữa bầu trời lộng gió” với chiếc dù là cái túi balô? Phần kết của câu chuyện có thể sẽ được trả lời từ mỗi người chúng ta.

Phần tôi, điều rõ nét nhất tôi có thể chân nhận ra được vấn đề, đó là việc quá coi trọng mình, đặt mình lên trên người khác, chẳng cần biết người khác sẽ ra sao. Ngỡ ta đây là kẻ cao trọng trong thiên hạ, đặt mình làm trung tâm vũ trụ, để rồi kết cuộc, đem đến cho mình những bất hạnh không thể nào cứu vãn nổi.

2.NGƯỜI SỐNG KHÔNG THỰC

Người kia rất tham việc, không dám lãng phí một phút nào.

Trên đường ra phố, ông dự định xem sẽ mua sắm ở cửa hiệu nào. Trong cửa hiệu, ông dự định nơi ông sẽ đi dạo. Trong lúc đi dạo, ông dự định nơi ông sẽ đến ăn. Trong khi ăn món chính, ông dự định sẽ ăn món tráng miệng gì. Trong khi tráng miệng, ông nhìn bảng danh mục để chọn xe buýt về nhà.

Ông chẳng bao giờ chú ý đến những gì ông đang làm. Ông chỉ biết luôn chuẩn bị cho những sự việc kế tiếp.

Một ngày kia ông phải đối đầu với điều mà ông không chuẩn bị là cái chết. Khi sắp chết, ông hối hận vì cuộc đời trống rỗng và vô nghĩa của mình, vì ông chẳng bao giờ sống với hiện tại.

Ta có thể nở nụ cười ngây ngô khi đọc xong câu chuyện  trên và xen vào đó một chút tiếc nuối, cảm thương đối với người đàn ông ấy. Vậy có bao giờ bạn thấy tiếc nuối vì những khoảnh khắc mà bạn đã sống không? Thời gian rất quý, đã trôi qua thì không bao giờ trở lại, và bạn cũng chẳng thể nào níu giữ nó được. Quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, chỉ có hiện tại là tốt đẹp nhất. Bạn và tôi hãy cùng nhau sống giây phút hiện tại, để có thể tìm thấy ý nghĩa cho đời sống mình, để có thể thấy đời bao yêu thương và quý giá. 

 3. CÂU CHUYỆN CHIẾC ĐỒNG HỒ

Nhiệm vụ của đồng hồ là mỗi giây phải kêu lên một tiếng tik-tăk. Một chiếc đồng hồ trẻ vừa sinh ra từ một hãng chế tạo được đưa về đặt trong phòng khách một gia đình. Cậu bé làm bài toán về những tiếng tik tăk mình phải phát ra: mỗi phút 60 giây, một giờ 60 phút, một ngày 24 giờ, một tháng 30 ngày, một năm 12 tháng… Cậu rùng mình sợ hãi vì không biết mình phải làm nhiệm vụ bao nhiêu năm. Thấy thế cụ đồng hồ già đứng ở xó nhà lên tiếng an ủi: “Cháu ơi! đừng quá lo sợ như thế. Bác đã làm công việc này suốt ba thế hệ rồi. Kinh nghiệm của bác là chỉ cần mỗi giây phát ra một tiếng thôi.”

Thế mới thấy đời sẽ nên ý nghĩa nếu ta  biết sống đẹp giây phút hiện tại.

 Trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, chúng ta hãy luôn tâm niệm lời của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã nói:

“Chấm này nối tiếp chấm kia, phút này nối tiếp phút kia.

 Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.

Sống mỗi phút cho đúng, đời sẽ thánh.

Đường hy vọng do mỗi chấm hy vọng

Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng.” (ĐHV 978)

4.THỜI GIAN CÔ ĐỌNG

Con nghĩ rằng cách chủ quan hay khách quan, tùy những lúc khác nhau trong đời người, thời gian có tỷ trọng khác nhau:

Giờ phút hạnh phúc, người ta muốn giữ mãi hạnh phúc đừng trôi qua.

Trong giờ hấp hối, những người thân yêu muốn níu kéo lại thời gian, và xem mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của người sắp ra đi rất là quan trọng.

Giờ phút đau khổ, xem như thời gian dừng lại nặng nề không muốn qua đi.

Giờ phút yêu thương, ấm áp, vui vẻ, sung sướng, sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách một cách nhiệt tình.

Lạy Chúa! Con muốn sống mỗi giây phút đang trôi qua, làm cho nó đầy lòng yêu mến, có một tỷ trọng tối đa, như các Thánh trên trời sống trong sự vĩnh cửu. Mỗi giây phút của họ đầy tràn lòng mến, như vĩnh cửu là hạnh phúc không lưỡi nào diễn tả được. Con cần biến đổi tỷ trọng của thời gian trong đời con tốt lên mãi. Không phải chiều dài của thời gian là quan trọng, nhưng Chúa sẽ phán xét về tỷ trọng của thời gian con sống. Chúa không hỏi con đã sống bao nhiêu năm, nhưng Chúa sẽ xét những ngày con sống có tràn đầy lòng mến không?

Isave