Ta Vẫn Yêu

Nghệ Thuật Tản Văn
TA VẪN YÊU
Viết cho những bệnh nhân đang chiến đấu trên giường bệnh vì Covid. Cầu mong cho họ mau khỏi bệnh và luôn được bình an trong tình yêu.
Chiều thành phố
Nắng vàng rơi rất nhẹ
Tưởng chừng như bị cơn gió cuốn bay
Vậy mà ta không biết cũng chẳng hay
Vì ta phải tranh giành từng hơi thở
Của mỏng mảnh phận người còn dang dở
Xung quanh ta những ánh mắt đợi chờ
Giữa bốn bề xao động những cơn mơ
Nơi giường bệnh, ta và người chiến đấu
Ta vẫn nhớ
Bao con đường in dấu
Lá rụng đầy, trời cất bước vào thu
Ta vẫn nhớ
Mùi không khí phiêu du
Không cầm giữ, không tranh giành chiếm lấy
Giờ đau đớn, ta nằm không động đậy
Nghe con tim thổn thức những nhớ nhung
Nhớ gia đình, nhớ mái ấm vô cùng
Điều đơn giản sao bây giờ to lớn
Ta vừa thấy bóng ai đang đau đớn
Tay buông rời tạm biệt cõi nhân gian
Ta cúi đầu lặng nhìn cõi miên man
Giọt nước mắt thay cho lời muốn nói
Ôi trần thế!
Cứ dập dờn sương khói
Biết ngày mai, ta còn có gặp nhau
Biết ngày mai, ánh nắng có phai màu
Nhưng ta tin, tình yêu là có thật
Dù trần thế có xoay vần được mất
Dù ngày mai, ta cất bước rời đi
Ta vẫn yêu, yêu cả sự chia ly
Vì ta biết, ngày mai còn gặp lại
Buổi chiều vàng, nắng bị gió cuốn đi
Thu Sun, SVD
Sg, 17.9.2021