NHỮNG GIỜ PHÚT CUỐI CỦA CHỊ THÁNH TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU

Hạnh Các Thánh Phụng Vụ
NHỮNG GIỜ PHÚT CUỐI CỦA CHỊ THÁNH
TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU
Sau hết, mặt trời tươi sáng của ngày lìa đời đã mọc! – Thứ Năm, 30/9/1897.
Lúc mờ sáng, Chị Theresa nhìn tượng Đức Mẹ mà nói chuyện cùng chị em về đêm sau hết:
– Ôi! Em đã cầu xin Đức Mẹ rất sốt sắng, nhưng đây là cơn hấp hối rồi, chẳng được chút gì an ủi…Em không thở được không khí thế gian nữa. Bao giờ em mới được hô hấp không khí Thiên đàng?
Đã mấy tuần lễ, Theresa không thế nhấc mình ngồi dậy, mà hôm ấy 2h30 chiều, Chị ngồi lên được và kêu :
– Mẹ ơi, Chén đắng đầy đến miệng rồi! Không bao giờ con dám tưởng mình có thể chịu đau khổ tới chừng này… Con chỉ có thể hiểu rằng, con chịu được đau khổ này là bởi lòng con rất thiết tha phần rỗi các linh hồn.
Một lát sau, Chị lại nói:
– Mọi lời con đã viết về lòng ao ước chịu đau khổ là thật hết. Con không hối hận vì đã hiến thân tế lễ Tình yêu Chúa.
Chị Thánh đã năng nhắc đi nhắc lại lời ấy nhiều lần. Một lát sau, Chị thưa Mẹ Bề trên rằng :
– Mẹ ơi, xin Mẹ giúp con dọn mình chết lành.
-Con ơi, con đã rất sẵn sàng để ra trước tòa Chúa rồi, vì xưa nay con đã hiểu nhân đức khiêm nhường lắm. Mẹ Bề trên an ủi
Theresa cũng tự minh chứng rằng : .
– Vâng, con biết thế lắm, linh hồn con chỉ luôn ước ao tìm sự thật của lòng khiêm nhượng.
Đến 4h30 chiều, bệnh trở nặng chuyển sang cơn hấp hối. Thấy các chị em vào phòng, Theresa liền mỉm cười, chào và cám ơn chị em, đoạn hai bàn tay rời rạc nằm chặt lấy Tượng Chuộc Tội ráng hết sức để vào cuộc chiến sau hết. Khi ấy mồ hôi toát ra đầy mặt. Người run rẩy cả mình…
Khi nhà dòng đánh chuông nguyện tối, Chị ngước mắt nhìn tượng Đức Mẹ Đồng Trinh là Sao Mai dẫn đàng vượt biển.
Đến 7h vài phút Chị quay mặt lại thưa Mẹ Bề trên rằng:
– Mẹ ơi! Phải đây là giờ hấp hối chăng? Con sắp chết ư?
-Phải! Con ơi! Giờ hấp hối đấy, nhưng Chúa Giêsu muốn con chịu cơn đau phiền hấp hối ít giây phút nữa.
Bấy giờ Theresa than thở thảm thiết lời này:
– A ! Vâng… vâng… con xin vui lòng chịu!
Vừa dứt lời, Chị ngừa mặt lên nhìn ảnh Chuộc Tội và thốt lên: Ôi! Con yêu mến Chúa!…Lạy Chúa! Con yêu mến Chúa lắm!
Chị Theresa qua đời 7 giờ 20 phút tối ngày 30/9/1897
Nói rồi, Chị gục đầu xuống bên phải mà lịm đi. Rồi bỗng rưng Têrêsa ngửa mắt lên như có tiếng gọi. Chị mở mắt ra, gương mặt sáng láng bình an lạ thường, đôi mắt cứ đăm đăm nhìn lên phía trên ảnh Đức Mẹ lâu bằng thời gian đọc kinh Tin kính.
Gương mặt Chị còn in được nguyên vẻ tươi lúc tắt thở, nơi miệng còn để nụ cười làm tươi tỉnh cả bộ diện trông như người sống. Chúng tôi đặt vào tay Chị Thánh một nhành lá vạn tuế, nhành lá ấy, 13 năm sau, khi bốc xác thánh lần thứ nhất, thấy vẫn còn xanh tươi nguyên vẹn.
(Trích cuốn Một Tâm Hồn)