Cố Lên Em

Nghệ Thuật Vườn Thơ

Cố Lên Em

Em còn nhớ, ngày đầu tiên chọn lựa.
Lấy viện tu, làm cứu cánh đời mình.
Khẽ đặt vào Thiên Chúa trọn niềm tin.
Em còn nhớ những gì em đã hứa?

Rồi em bỏ, bạn bè cùng trang lứa.
Bỏ cuộc chơi, ngày xưa ấy chưa tàn.
Đi vững vàng, bằng những bước hiên ngang.
Em nhanh nhẹn, đường hoàng và nhập cuộc.

Rồi em bỏ, rẫy nương khoai lem luốc.
Bỏ bớt đi, những son phấn gian trần.
Thử một lần, làm dì phước thế nhân.
Mang năng lượng, cho vạn người tín hữu.

Nhưng cuộc sống có gì là vĩnh cửu.
Kiếp đi tu, cũng vẫn kiếp con người.
Những tiếng cười, có nhiều lúc kém tươi.
Bị hạn chế, nhưng làm sao khống chế?

Em thân mến, đi tu không phải dễ.
Ba lời khuyên không được phớt lời nào.
Tránh sang giàu, và vâng phục làm sao?
Cùng đời sống khiết trinh, em còn nhớ?

Đến hôm nay, khi gặp nhiều trắc trở.
Ví như là, điều tất yếu tự nhiên.
Cố lên em, chế ngự bớt ưu phiền.
Đường theo Chúa cũng còn xa thăm thẳm…..

Chị đi trước, nên nếm mùi nhiều lắm.
Trần gian mà, sao tránh được sân si.
Tự bước đi, đừng nhìn ngó so bì.
Sau bóng tối, bên kia là ánh sáng.

Em tôi hỡi, đứng lên và đừng nản.
Thế nhân từng, ruồng rẫy cuộc đời em.
Thì trên cao, Chúa cũng đã nhìn xem.
Ngài thấy được, tấm lòng em cao đẹp.

Hãy bản lĩnh, bước trên con đường hẹp.
Đường thênh thang, không phải lối chúng mình.
Sống hết tình, và đặt trọn niềm tin.
Vòng tay Chúa, nơi an toàn duy nhất.
H M N.