Hoài Niệm Ba Mươi Năm Sống Đời Tu

Nghệ Thuật Vườn Thơ

Hoài Niệm Ba Mươi Năm Sống Đời Tu

 

Mười tám tuổi chọn đời tu.
Tạm biệt cha mẹ hành du lên đường.
Lệ rơi bày tỏ tình thương.
Vượt qua tất cả để nhường tương lai
Bước đi giọt ngắn giọt dài.
Chân thì dứt khoát mà ray rức lòng.
Chị đưa bước thẳng vào Dòng.
Sau ba tiếng mấy rã ròng tàu xe.
Nhà tu bình dị vầy nè???
Mưa thì dột nát ai dè người ơi.
Mái nhà thì rách tả tơi.
Ngập lên ngập xuống “trời ơi tu gì “?
Chưa quen được nhắc mọi khi.
Nào là “ẩu tả” dáng đi hai hàng???
Nào là ăn nói đàng hoàng.
Nào là làm việc nhẹ nhàng nhớ chưa?
Không quen cũng phải ngủ trưa.
Nhắm mắt để đó cho vừa lòng nhau.
Nhưng rồi tất cả qua mau.
Thích nghi chấp nhận ngọt ngào đời tu.
Mặt dù có lúc âm u.
Nhưng đời có Chúa thì bù đắng cay.
Năm năm sau đó hơi dài.
Tin như “sét đánh” được thay áo dòng.
Niềm vui mà mắt lưng tròng.
Hai năm nhà tập thấy lòng lâng lâng.
Mỗi ngày cầu nguyện xin vâng.
Ước mong được Chúa đỡ nâng đêm ngày.
Bước lên nhà khấn hăng say.
Tròn hai lăm tuổi như nai tơ khờ.
Bắt đầu thiên hạ gọi “sơ “.
“Dạ em hổng dám ” giả vờ thích ghê.
Mở hàng ra họ vùng quê.
Bao nhiêu phức tạp không hề giản đơn.
Vui buồn mỗi lúc dày hơn.
Biết bao kinh nghiệm không hờn chi ai.
Chín năm với Chúa hăng say.
Tin về khấn trọn ôi thay tuyệt vời.
Tiếp tục ra biển để bơi.
Cạnh bên có Chúa rạng ngời lắm thay.
Bốn tám tuổi, đến hôm nay.
Ba mươi năm chẵn không thay đổi lòng.
Trọn đời con chỉ ước mong.
Trung thành với Chúa cho lòng thảnh thơi.
Như lời Ngài đã gọi mời.
Bỏ cha bỏ mẹ thì lời gấp trăm.
Tiếng Ngài vang vọng muôn năm.
Con nguyền ghi khắc trong tâm suốt đời.

Sr. Hồ Mỹ Nương